5
Tôi thật sự cảm ơn Anna vì đã gửi cho tôi một bài thơ xúc động như vậy. Các bạn biết
không, một trong những điều tuyệt vời khiến chúng ta thêm yêu cuộc sống đó là mỗi sớm
mai thức dậy, ta đều cảm thấy một điều gì đó để yêu thương, một người nào đó để gặp gỡ
và những điều bí ẩn của cuộc sống nhiệm màu đang đợi chính chúng ta khám phá.
4. Nụ cười
“Nụ cười là ánh dương toả sáng đưa mọi người lại gần nhau hơn.”
- Mac Anderson
Mỉm cười với mọi người
“Thái độ tích cực chính là bí quyết nhỏ để làm nên sự khác biệt lớn.”
-Mac Anderson
Một lần, trên đường đi làm tôi ghé vào một cửa hàng nhỏ để mua tờ báo và mấy thanh
kẹo cao su. Cô gái trẻ ở quầy thu ngân đưa cho tôi hoá đơn với số tiền phải trả là năm đô-
la. Trong khi mở ví lấy tiền, tôi nhẩm tính một tờ báo và mấy thanh kẹo không thể đến
năm đô-la được nên có ý muốn hỏi lại. Nhưng tôi chưa kịp hỏi thì cô đã nở một nụ cười
thật tươi và dí dỏm:
- Cháu tính thêm tiền công vì đã làm cho bác vui đấy!
Tôi bật cười khi biết mình bị “lừa”. Cô gái nhìn qua tờ báo tôi vừa mới mua và nói:
- Cháu thật không hiểu sao người ta chỉ đưa những tin không hay lên trang đầu. Cháu
thích đọc những tin tốt lành hơn.
Rồi cô nói tiếp:
- Cháu nghĩ chắc phải có thêm một tờ báo đăng toàn những câu chuyện viết về những
người tốt và những việc hay lẽ phải để khơi dậy niềm tin và mang điều tốt lành đến cho
mọi người. Nếu có tờ báo ấy, cháu sẽ mua hàng ngày.
Cô gái cảm ơn tôi và nói với vẻ đầy lạc quan:
- Hy vọng là ngày mai sẽ có tin tức gì đó tốt lành, bác nhỉ!
Và cô lại cười. Cả ngày hôm ấy tôi cảm thấy phấn chấn và trong lòng tràn ngập niềm vui.
Ngày hôm sau, tôi ghé lại cửa hàng sau khi vừa giải quyết xong công việc với khác hàng.
Nhưng lần này tiếp tôi ở quầy thu ngân là một cô gái khác. Lúc thanh toán tiền cho mấy
thứ vừa mua, tôi chào cô nhưng cô chẳng buồn đáp lại, không một nụ cười, cũng không
một lời nói. Gương mặt không có vẻ gì là thân thiện và vui vẻ, cô ta chỉ thối lại tôi mấy
đồng tiền thừa, rồi uể oải nói: “mời người tiếp theo!”.
Hai cô gái, cùng một độ tuổi, cùng làm một công việc như nhau, nhưng lại gây cho tôi
những ấn tượng hoàn toàn khác biệt. Một người mang đến cho tôi niềm vui, sự gần gũi,
còn một người lại khiến tôi có cảm giác như thể sự xuất hiện của mình chỉ làm cho cô ấy
khó chịu.
6
Thông qua thái độ mà chúng ta lựa chọn để thể hiện với gia đình, đồng nghiệp, bạn bè
hay thậm chí với người xa lạ mà chúng ta chỉ gặp một lần trong đời, chắc chắn rằng
chúng ta sẽ ít nhiều để lại những ấn tượng theo những mức độ khác nhau trong lòng họ.
Và biết đâu đôi khi nó còn có thể tạo ra những ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực đến cuộc
sống của họ về sau.
Do vậy, mỗi sáng khi soi mình trước gương, bạn hãy tự hỏi: “Hôm nay tôi muốn là người
như thế nào: một người cáu kỉnh hay người mang lại niềm vui cho mọi người?”. Câu trả
lời của từng ngày sẽ là kim chỉ nam cùng bạn đi suốt con đường tìm kiếm niềm vui và
hạnh phúc trong cuộc sống.
5. Lòng can đảm
“Lòng can đảm không chỉ thể hiện qua những lời hô hào mạnh mẽ, mà có khi nó chỉ là
một giọng nói nhẹ nhàng vào cuối mỗi ngày: Ngày mai tôi sẽ cố gắng hơn.”
- Mac Anderson
Từ bỏ thói quen xấu
“Can đảm là cánh cửa chỉ có thể mờ từ bên trong.”
- Terry Neil
Tôi vốn thích chơi bóng đá. Lúc còn học phổ thông, tôi là thành viên trong đội bóng của
trường. Nhưng có một điều tôi rất ngán, đó là hai tuần tập đầu tiên sau kỳ nghỉ hè, lúc đó
cường độ luyện tập thường rất căng thảng. Huấn luyện viên Kilzer của chúng tôi hiểu tầm
quan trọng của hai tuần này nên không cho phép ai lơ là hay vắng mặt. Nào là tập thể lực,
nào là chạy nước rút tiếp sức và cuối cùng là luyện sức bền mấy vòng sân. Mỗi lần nghĩ
đến năm vòng chạy quanh sân sau hơn ba giờ tập luyện, tôi lại sở hết da gà. Thân thể của
tôi mỏi nhừ sau mấy ngày đầu tiên, nên việc phải thức dậy và ra khỏi giường mỗi buổi
sáng trong suốt thời gian đó là điều vô cùng khổ sở. Nhưng ngày qua ngày, cơn đau cơ
bắp cũng giảm dần đi, để rồi ba bốn tuần sau, tôi đã có đầy đủ thể lực cần thiết để chơi
bóng.
Rất khó để từ bỏ một thói quen nào đó, đặc biệt là những thói quen xấu. Cho dù bạn định
luyện tập thể dục nhiều hơn, hút thuốc ít hơn, uống ít rượu bia hơn, ăn uống hợp lý hơn
hay làm việc ít hơn thì những khó chịu về mặt thể chất hay tinh thần đều sẽ xảy ra và rất
khó vượt qua. Thế nhưng, nếu cố gắng và can đảm thực hiện đến cùng thì bạn sẽ nhận lại
được kết quả vô cùng to lớn, có lợi cho bạn cả về sức khoẻ và tinh thần. Không chỉ có
thế, để thực sự bỏ được một thói quen xấu, chúng ta phải đủ kiên trì và tin tưởng mình sẽ
thành công.
Gần đây tôi có đọc được một bài thơ vui, xin chép ra để các bạn cùng đọc:
Tôi là bạn đồng hành
Tài sản hay gánh nặng
Tôi giúp anh công thành
Hay đẩy anh gục ngã
7
Thường những gì anh làm
Đều có tôi nhúng tay
Tôi giúp anh làm hay
Tôi giúp anh làm giỏi
Không đợi anh phải hỏi
Chẳng bao giờ tôi sai
Nếu anh thực có tài
Tôi nâng anh trên vai
Nếu anh – kẻ thất bại
Thì tôi biết trách ai?
Tôi không là cỗ máy
Thô ráp và vô tri
Nhưng tôi đúng từng ly
Và thông minh kiệt xuất
Biết làm anh ngã gục
Biết làm anh vững vàng.
Hãy dạy tôi nhẹ nhành
Những gì anh mong ước
Vì một điều biết trước
Rằng tôi sẽ vâng lời
Anh biết rồi, bạn ơi
“Thói quen” – tên tôi đó!
Tôi không biết tác giả là ai, nhưng lời lẽ bài thơ đó đã nói hết những điều tôi muốn nhắn
gửi đến các bạn. Nếu chúng ta tập những thói quen tốt, chúng ta sẽ nhận lại những kết
quả tốt đẹp. Ngược lại, thói quen xấu như đám cỏ dại lan nhanh, sẽ lấn áp những bông
hoa xinh đẹp trong mảnh đất đời bạn. Hãy dũng cảm từ bỏ chúng, nhổ chúng đi để cho
những thói quen tốt đẹp không ngừng sinh sôi, phát triển. Đó mới là cuộc đời mà chúng
ta đang chờ đợi.
6. Định hướng
“Trước cuộc đời, hãy biết nhìn xa trông rộng.”
- Mac Anderson
Xác định mục tiêu
“Một mục tiêu không được xác định rõ ràng sẽ chỉ là một mơ ước viển vông mà thôi.”
- Mac Anderson
Tôi đã học được một bài học hay ngay từ lúc còn trẻ. Lúc đó tôi là một sinh viên năm đầu
của trường đại học Murray State ở Kentucky. Vào dịp nhỉ hè, bạn tôi – Eddie Grogan,
giới thiệu tôi vào làm công việc bán sách cho công ty Southwestern. Công ty này có bề
dày hoạt động trên một thế kỷ nay, và hàng năm, họ thuê vài ngàn sinh viên đi bán sách.
Mùa hè năm trước, Eddie đã bán rất tốt và kiếm được số tiền gấp bốn lần thu nhập của tôi
8
từ công việc bán hàng ở một cửa hàng quần áo. Do vậy, tôi rất háo hức muốn thử công
việc mới để có thêm thu nhập. Nhưng có một vấn đề nhỏ, đó là cha tôi không muốn tôi
làm công việc bán sách dạo. Ông không chỉ không muốn tôi làm, mà còn không tin là tôi
có thể làm được.
Nhưng cũng chính điều này càng thôi thúc tôi quyết tâm thực hiện cho bằng được để
khẳng định cho cha tôi thấy tôi đã lớn và có thể làm được bất cứ việc gì.
Tuy nhiên khi mùa hè đến gần, tôi bắt đầu cảm thấy lo. Hơn nữa, tôi nhận ra rằng việc
bán sách này cũng cực nhọc hơn tôi nghĩ. Hơn 60 giờ mỗi tuần trong suốt ba tháng. Tôi
vừa lo không đủ sức theo đuổi công việc đến cùng, vừa lo bị người ta từ chối không nhận
vào làm.
Cuối cùng tôi cũng đã quyết định sẽ làm tới cùng. Mong muốn chứng minh khả năng của
mình cho cha tôi thấy đã giúp tôi vượt qua những lo lắng, sợ hãi ban đầu. Để nhắc nhở
bản thân và tăng thêm sự quyết tâm, một hôm tôi nảy ra ý tưởng tuyệt vời là tự viết cho
mình một bức thư và tự nhủ sẽ đọc đi đọc lại hằng ngày để động viên tinh thần cho chính
mình. Và đến tận bây giờ tôi vẫn còn giữ nguyên bức thư đó:
Mac thân mến,
Đây là cơ hội để bạn khám phá khả năng của mình. Cha bạn không tin là bạn làm được,
nhưng bạn hoàn toàn có thể chứng minh điều ngược lại. Công việc sẽ rất cực, và tôi cam
đoan là sẽ có lúc bạn muốn buông xuôi, nhưng đừng bỏ cuộc Mac nhé, hãy bền bỉ và
chuyên tâm.
Tôi mong rằng khi mùa hè qua đi, bạn sẽ có thể tự hào đứng trước gương mà nói: “Mình
đã thành công”, và để cha bạn cũng tự hào mà nói: “Con trai tôi đó!”.
Đợt bán sách năm đó tôi xếp thứ bảy trên mấy ngàn sinh viên của nhiều trường khác nhau
trong danh sách những người bán sách có doanh số cao nhất. Tôi thật sự cảm thấy tự hoà
về mình. Tôi đã chứng minh mình có thể vượt qua những giới hạn của bản thân. Tôi cảm
thấy tự tin hơn bao giờ hết.
Về sau, mỗi khi nghĩ đến chuyện cũ, bao nhiêu lần tôi đã tự hỏi liệu mình có làm nên kỳ
tích không nếu không có bức thư kia, cũng là bấy nhiêu lần tôi lại khẳng định chính bức
thư, chứ không phải điều gì khác, là chìa khoá cho thành công đó. Công việc bán sách là
công việc khó khăn đầu tiên tôi bắt tay vào làm. Thời gian làm việc dài lê thê, bị nhiều
khách hàng từ chối thẳng thừng, và ít nhất cả chục lần trong tháng đầu tiên tôi đã muốn
bỏ cuộc.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn thấy việc xác định mục tiêu trước khi bắt tay vào bất cứ việc gì
là vô cùng quan trọng. Tôi lấy bài học đầu tiên này làm kinh nghiệm cho suốt quãng thời
gian về sau của mình. Tôi luôn ghi nhớ rằng, khi làm việc gì, phải làm thật hăng say, có
phương pháp và mục tiêu rõ ràng. Như vậy, mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
9
7. Yêu đời
“Hoa là nụ cười của đất.”
-Ralph Waldo Emerson
Hãy luôn cất tiếng cười
“Nụ cười là ánh sáng mặt trời soi tỏ cuộc đời.”
- William Thackery
Khoa học đã chứng minh tiếng cười rất cần thiết cho tinh thần của chúng ta. Các nhà
nghiên cứu nhận thấy chúng ta cần cười ít nhất 12 lần mỗi ngày để duy trì sức khoẻ.
Tiếng cười tác động lên hệ thần kinh và hệ miễn dịch, cung cấp năng lượng cần thiết giúp
chúng ta loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực.
Bất cứ khi nào cảm thấy chán nản, hãy tìm một điều gì đó khiến bạn vui và cười thật to,
bạn sẽ cảm thấy thoải mái trở lại trong tâm hồn mình.
Khi bạn cười, não bộ của bạn như được giải toả khỏi sự nặng nề, cảm giác khó chịu sẽ tan
biến, bạn bắt đầu cảm nhận được sự hưng phấn tràn vào cơ thể. Tiếng cười là một
phương thuốc rất diệu kỳ.
Có lẽ hiểu được tác dụng vô cùng to lớn này mà hãng hàng không Southwest Airlines
luôn biết cách gây cười cho toàn bộ nhân viên cũng như hành khách của mình. Đây được
xem như là chiến lược quan trọng của công ty để thu hút khách hàng sử dụng dịch vụ của
họ. Khoảng sáu tháng trước, tôi có bay trên một chuyến bay của hãng này và nghe cơ
trưởng thông báo trên loa: “Hôm nay chúng ta trân trọng chúc mừng một cụ ông nhân dịp
sinh nhật lần thứ 99 của cụ. Đây cũng là chuyến bay đầu tiên trong đời cụ”. Chắc bạn
cũng có thể hình dung ra, cả khoang máy bay vỡ oà tiếng vỗ tay. Rồi vị cơ trưởng nói
tiếp: “Vậy trước khi quý vị xuống máy bay, hãy ghé qua buồng lái để chúc thọ “cụ”
nhé!”. Biết viên phi công đang đùa, tất cả mọi người cười rộ lên.
Đừng dè sẻn, tiết kiệm tiếng cười. Hãy cười thật nhiều, cười thật to để sự thư thái tràn
ngập trong lòng bạn. Nụ cười sẽ giúp bạn vui vẻ, khoẻ mạnh và cho bạn thái độ sống tích
cực để đi tiếp con đường phía trước.
10
8. Niềm tin
“Như ánh sáng xuyên qua màn đêm, niềm tin đâm chồi từ nghịch cảnh là niềm tin mãnh
liệt nhất.”
- R. Turnbull
Giữ vững niềm tin
Mặc dù chúng ta đang có một cuộc sống đầy đam mê và có những mục tiêu rõ ràng để
phấn đấu, nhưng chúng ta hẳn cũng khó lòng tránh được có lúc lâm vào nghịch cảnh.
Liệu chúng ta sẽ đứng dậy sau cơn phong ba đó, hay hoàn toàn bị gục ngã. Điều này phụ
thuộc vào cách chúng ta đối đầu với chúng. Trước những thác ghềnh, chông gai trên
đường khiến chúng ta cảm thấy nản lòng và hoài nghi, thì niềm tin mãnh liệt vào bản thân
là điều cần thiết hơn bao giờ hết để chúng ta vượt qua những trắc trở đó.
Đôi khi niềm tin chúng ta có được cũng chỉ đơn giản là học được từ người khác. Tìm hiểu
xem những người đi trước đã đối phó với khó khăn tương tự như thế nào giúp chúng ta
tìm ra giải pháp cho mình. Những tấm gương về những con người đầy nghị lực và giàu
lòng quả cảm, có khả năng trụ vững sau bao cơn giông tố của cuộc đời luôn là tâm điểm
cho chúng ta noi theo.
Đó là nghị lực của Walt Disney
[1]
trong việc thực hiện ước mơ của mình sau năm lần phá
sản. Bất chấp số phận, Helen Keller
[2]
đã không cam chịu để người đời thương hại.
Ngược lại bà đã dũng cảm vượt qua nghịch cảnh, trở thành tấm gương sáng cho hàng
triệu người noi theo.
Hay câu chuyện về Abraham Lincoln là một trong những bài học về nghị lực phi thường.
Trong lịch sử, chắc khó có người nào gặp nhiều vận rủi hơn ông. Lincoln phá sản năm
1831 và bị xử thua kiện vào năm 1832. Ông lập một cơ sở kinh doanh mới vào năm tiếp
theo, nhưng lại thất bại. Vợ chưa cưới của ông mất năm 1835, rồi ông bị một chứng bệnh
về não năm 1836. Năm 1842 ông ứng cử vào quốc hội nhưng không thành công. Năm
1848, ông tái ứng cử và lại thất bại. Năm 1855, ông chạy đua vào chiếc ghế thượng viện
Mỹ nhưng bất thành. Năm tiếp theo, ông ra tranh cử chức phó tổng thống và cũng thua
cuộc. Năm 1859, ông ứng cử vào thượng viện và một lần nữa chuốc lấy thất bại. Cuối
cùng vào năm 1860, Abraham Lincoln mới được bầu làm tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ.
Gần đây tôi có nói chuyện với Mark Victor Hansen, đồng tác giả của bộ sách “Chicken
soup for the soul” (First News đã chuyển ngữ trong bộ sách “Hạt giống tâm hồn”) và
được ông kể cho nghe chuyện bản thảo quyển sách này đã bị 35 nhà xuất bản khác nhau
liên tiếp từ chối như thế nào. Mãi đến khi gặp nhà xuất bản thứ 36, bản thảo của ông mới
được đánh giá cao và trở thành một trong những loạt sách bán chạy nhất trong lịch sử với
hơn 75 triệu ấn bản. Hãy cứ thử hình dung 35 người cùng nói một câu: “Không, tôi
không muốn xuất bản sách của anh” để thấy niềm tin của Mark mạnh mẽ đến nhường
nào.
11
Niềm tin vào bản thân là nội lực thúc đẩy thái độ tích cực, dẫn dắt chúng ta đạt được mục
tiêu của mình. Thành công không bao giờ đến với những ai yếu đuối và có thái độ buông
xuôi.
9. Nguyên tắc vàng
“Sống có nguyên tắc là một gia tài vô giá”.
- MarionWright Edelman
Nguyên tắc vàng
Tôi lớn lên ở Trenton, một thành phố 5.000 dân ở phía Tây Tennessen. Đến bây giờ tôi
vẫn còn giữ nguyên vẹn những kỷ niệm đẹp đẽ về 18 năm đầu đời. Những con người tốt
bụng ở thành phố Trenton nhỏ bé đó đã để lại nhiều ấn tượng khó phai mờ trong tôi.
Chẳng hạn như thầy Walter Kilzer, huấn luyện viên bóng đá, là người đã dạy tôi biết tuân
thủ kỷ luật và biết tin tưởng vào bản thân. Còn thầy Fred Culp dạy môn lịch sử lại là
người hết sức vui tính – thầy cho tôi sự tin tưởng vào những điều tốt đẹp; dưới con mắt
của thày, cuộc sống luôn tràn đầy niềm vui và hy vọng.
Nhưng chính cha tôi mới là người tôi xem như thần tượng. Ông dạy tôi nhiều điều, nhất
là về lẽ sống ở đời, về lòng kính trọng lẫn tình yêu thương. Tôi xem những điều cha dạy
là những nguyên tắc vàng, là kim chỉ nam cho bản thân mình trong những trải nghiệm
cuộc sống.
Cha tôi có một cửa hàng đồ gỗ. Để có tiền tiêu vặt, tôi nhận chân dọn dẹp phụ cha ở cửa
hàng mỗi thứ tư sau giờ học. Vào những ngày đó, tôi thường chú ý quan sát cách cha tôi
tiếp chuyện với khách hàng, từ những người bán dụng cụ làm bếp, nhân viên bán hàng,
bác nông dân, hay một ông bác sĩ. Một hôm vào cuối ngày, lúc cha tôi vừa định đóng cửa
hiệu thì có một người làm nghề thu dọn rác bước vào.
Lúc đó, tôi cũng đã xong công việc và đang đợi cha tôi cùng về nhà. Cha tôi chào đón
người dọn rác một cách chân tình ngay từ ngoài cửa, hỏi thăm vợ và con anh vừa bị tai
nạn xe vào tháng trước. Cha tôi an ủi, nghe anh trút bầu tâm sự, rồi lại quan tâm hỏi han
những chuyện khác. Trong suốt thời gian đó, tôi cứ sốt ruột nhìn đồng hồ. Ngay khi anh
ta đi khỏi, tôi liền hỏi: “Sao cha mất thời gian với anh ta làm gì, chỉ là người dọn rác thôi
mà”. Cha tôi nhìn tôi một hồi, chậm rãi khoá cửa rồi nói: “Con lại gần đây!”.
Ông nói: “Cha là cha của con, và như mọi người cha khác, cha đã dạy con nhiều điều.
Nhưng nếu con có quên hết tất cả những gì cha đã dạy, thì con cũng phải luôn ghi nhớ
điều này: “Con phải đối xử với người khác theo cách mà con muốn họ đối xử với mình”.
Ngưng một lúc, cha nói tiếp: “Cha biết đây không phải là lần đầu tiên con nghe nói về
chuyện này, nhưng cha nghĩ con chưa thật sự hiểu rõ về nó. Vì nếu con đã hiểu, con đã
không thốt ra những lời vừa rồi”. Cha kéo tay tôi ngồi xuống, rồi hai cha con tôi nói
chuyện thật lâu về ý nghĩ của điều ấy. Cha tôi nói: “Đấy là nguyên tắc vàng đó con ạ!
Nếu con áp dụng điều này vào cuộc sống, vào cách cư xử với những người xung quanh,
mọi sự trong đời con sẽ trở nên dễ dàng và suôn sử. Nếu không, con cũng sẽ chỉ nhận
được sự vô vị và chán ngán từ cuộc sống mà thôi”.
12
Bài học ấy đã theo tôi suốt quãng đời sau này, và cho đến bây giờ tôi càng thấy lời cha
dạy là hoàn toàn có lý. Cuộc sống luông đong đầy và hứa hẹn những điều tốt đẹp, chúng
ta hãy đón nhận nó bằng cách tốt nhất có thể.
“Hãy nhẹ nhàng với trẻ, sẻ chia với người già, cảm thông với người khó khăn và khoan
dung với người sai… Vì trong đời mình, bạn khó tránh khỏi có lúc trở thành những người
như thế.”
- Mac Anderson.
10. Nhân ái
“Cho đi là cái giá chúng ta phải trả để được tồn tại trên đời.”
- Marion Wright Edelman
Sự sẻ chia
“Giúp người cũng chính là giúp bản thân mình vậy”
- Ralph Waldo Emerson
Một trong những sở thích của tôi là dậy thật sớm vào sáng chủ nhật, mua báo, tự pha cho
mình một tách café nóng rồi ngả mình trên ghế đọc tin tức khắp nơi. Đó là khoảng thời
gian thư giãn riêng tư quý báu mà tôi tự dành cho mình.
Một buổi sáng chủ nhật nọ, tôi đang lướt qua những hàng tít trên báo thì có một nhan đề
làm tôi chú ý và dừng lại để đọc. Đó là bài viết có nhan đề “Ngày tri ân”, kể về Oral Lee
Brown – ân nhân của nhiều đứa trẻ mồ côi và thất học ở Oaklan. Năm 1987, Brown lúc
đó là nhân viên môi giới bất động sản, một ngày trên đường đi làm về cô bỗng trông thấy
một bé xin ăn bên đường. Sau khi dừng lại và hỏi han, cô nghĩ về số phận của những đứa
trẻ lang thang: chúng sẽ đi về đâu nếu không được xã hội bao bọc, không được học hành?
Chính vào ngày hôm đó, Brown đã quyết định sẽ thay đổi cuộc sống của nhiều đứa trẻ
bất hạnh. Cô nhận bảo trợ cho tất cả học sinh lớp một ở một trong những trường học
nghèo nhất Oakland và hứa sẽ đài thọ cho bất cứ đứa trẻ nào trong số đó học xong đại
học.
Nếu Oral Lee Brown là người giàu có thì không có gì để bàn, đằng này, cô chỉ có thu
nhập khiêm tốn hàng tháng và cũng còn đang nuôi hai đứa con. Nhưng Brown đã giữ lời
hứa. Từ năm 1876, cô đã tiết kiệm 10.000$ mỗi năm để đưa vào quỹ “giúp trẻ đến
trường”. Nhờ có hành động cao thượng đầy tình yêu thương này mà nhiều đứa trẻ vốn có
nguy cơ trở thành tội phạm đường phố đã tốt nghiệp đại học và trở thành những công dân
lương thiện.
Chúng ta ai cũng gắng tìm cho mình một mục đích sống trên đời. Chúng ta ai cũng muốn
làm một điều gì đó tốt đẹp cho người khác, nhưng giữa nói và làm là cả một khoảng cách.
Tuyệt diệu thay, Oral Lee Brown đã trở thành một tấm gương cho chúng ta soi chiếu.
Sống bằng tình yêu thương, quan tâm và sẻ chia với những số phận bất hạnh, mỗi sự
13
đóng góp nhỏ bé của chúng ta đang tạo nên những cơ hội lớn cho những số phận cần
được vun đắp trong cuộc đời.
“Bạn luôn luôn có thể hoặc không thể làm một việc gì đó.”
- Henry Ford
11. Vui với cuộc sống
“Cuộc đời sống động như một trò chơi.”
- Plato
Kiểm soát Stress
Căng thẳng thần kinh là ké sát nhân thầm lặng. Con người sống ở khắp nơi trên thế giới
không ai là không phải đối mặt với chúng. Ai cũng mong muốn có một cuộc sống thanh
thản, nhẹ nhàng, nhưng sự thật thì đã có mấy ai đạt được điều đó. Chúng ta không thoát
được chúng bởi vì chúng tồn tại cùng với suy nghĩ của chúng ta trong tất cả các mặt của
đời sống. Nhưng như thế không có nghĩa là chúng ta chấp nhận để “kẻ sát nhân thầm
lặng” này chi phối đời sống tinh thần của mình, chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát được
stress. Đó là sự thật!
Nhưng cũng như nhiều vấn đề khác, kiểm soát sự căng thẳng như thế nào thì còn tuỳ
thuộc vào mỗi cá nhân. Sau đây tôi xin nêu ra cách thức của tôi để các bạn tham khảo.
Cách kiểm soát căng thẳng tốt nhất theo tôi là luyện tập thể dục thể thao. Bởi vì một tinh
thần minh mẫn chỉ tồn tại trong một cơ thể tràn đầy sinh lực. Khi bạn vận động, máu sẽ
lưu thông tốt hơn và lượng oxy chúng ta nhận được vào cơ thể cũng nhiều hơn, giúp hệ
thống hô hấp cũng như hệ thống tuần hoàn hoạt động nhịp nhành. Lúc này, những tác
nhân hoá học gây căng thẳng cũng sẽ dần bị đẩy lui.
Cuộc sống và công việc vốn tất bật, làm cách nào để có thể duy trì chế độ luyện tập
thường xuyên? Tôi có hai giải pháp. Thứ nhất, tham gia một câu lạc bộ thể dục thể thao.
Đó là cách để chúng ta bước vào một môi trường có thể thúc đẩy mình cùng luyện tập với
mọi người. Thứ hai, tôi tự thực hành những bài tập tay không khi có thời gian đến phòng
tập.
Bên cạnh đó, để kiểm soát căng thẳng, tôi vẫn dành cho mình những khoảng thời gian
riêng tư, không điện thoại, không email, chỉ một mình thư giãn và tận hưởng cảm giác
hoà mình vào thiên nhiên.
Có rất nhiều cách để bạn có thể thử nghiệm, nhưng điều quan trọng ở đây là bạn cần lên
lịch trình rõ ràng cho việc thư giãn chứ không phải đợi đến khi thực sự có nhiều thời
gian. Nếu bạn là người bận rộn, hay tham công tiếc việc, thì bạn lại càng cần phải học
cách thư giãn. Do đó, chẳng phải là nghịch lý khi có ý kiến cho rằng: “Cũng như trẻ con,
người lớn cũng phải được chơi. Đó là quá trình giúp người lớn hoàn thiện!”.
14
12. Sống nhiệt tình
“Thời gian hình thành tuổi tác, thsi độ tạo nên tâm hồn.”
- Samuel Ullman
Sống hết mình với hiện tại
“Chim hót không chỉ để đáp lại tiếng gọi bầy, mà còn để ngợi ca cuộc sống”
- Ngạn ngữ Trung Hoa
Không ai có thể tắm hai lần trong một dòng sông. Quả vậy, những gì đã qua thuộc về quá
khứ, còn tương lai thì không biết trước được. Cái duy nhất thực sự có ý nghĩa là hiện tại.
Jim Valvano – một bình luận viên bóng rổ đã từng là một huấn luyện viên có sự nghiệp
lừng lẫy khi dẫn dắt đội North Carolina giành chức vô địch giải quốc gia NCAA trước
đội Houston năm 1983. Thế nhưng giải thưởng danh dự Arthur
Ashe là giải thưởng cho lòng dũng cảm mà ông được trao tặng năm 1993 lại chẳng có
liên quan gì đến sự nghiệp bóng rổ cả. Lúc đó, Valvano đang phải chịu đựng một chứng
ung thư hiểm nghèo và chỉ còn sống được sáu tháng. Trong bài diễn văn ông đọc lúc
nhận giải thưởng cao quý này, ông viết:
“Tôi tha thiết mong muốn các bạn hãy tận hưởng cuộc sống của mình. Hãy tận hưởng
mọi khoẳnh khắc ta có được trên cõi đời này. Hãy để tiếng cười tràn ngập mỗi ngày.
Đừng kìm nén những cảm xúc, hãy thể hiện chúng. Hãy sống với tất cả nhiệt tình, bởi vì
chúng ta sẽ không thể làm nên những thành tựu lớn lao nếu thiếu điềm đó. Và hãy sống
với những ước mơ của mình.”
Jim Valvano tuy mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo nhưng ông luôn sống hết mình,
yêu đời và tin tưởng vào mọi giá trị mà cuộc sống mang lại. Sự quý trọng từng phút giây
được sống trên đời, sống như thể ngày mai mình không còn được sống đã mang lại nhiệt
tình sống mạnh mẽ đến thế. Và tôi tin rằng mỗi ngày chúng ta cũng nên ý thức cho mình
điều đó, vì ngày mai còn quá xa vời, chỉ có thực tại mới là cái chúng ta đang đặt chân lên.
Vài tháng trước, một người bạn có gửi cho tôi bài viết của Samuel Ullman viết năm 1920
có tựa đề: “Tuổi trẻ”. Bài viết này đã khuấy động tâm hồn tôi để lại trong tôi nhiều điều
mà tôi muốn chia sẻ cùng các bạn:
“Tuổi trẻ không là khái niệm chỉ là một gia đoạn trong đời người, mà chỉ là một trạng
thái trong tâm hồn. Tuổi trẻ không nhất thiết phải gắn liền với sức khoả và vẻ tráng kiện
bên ngoài, mà lại gắn với ý chí mạnh mẽ, trí tưởng tượng phong phú, sự mãnh liệt của
tình cảm và cảm nhận phấn khởi với suối nguồn cuộc sống.
Tuổi trẻ thể hiện ở lòng can đảm chứ không phải tính nhút nhát, ở sở thích phiêu lưu trải
nghiệm hơn là ở sự tìm kiếm an nhàn. Những đức tính đó thường dễ thấy ở những người
năm sáu mươi tuổi hơn là ở đa số thanh niên tuổi đôi mươi. Không ai già đi vì tuổi tác,
chúng ta chỉ già đi khi để tâm hồn mình héo hắt.