Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

Tài liệu Âm thanh lặng lẽ P7 pptx

Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
- Vào đi!
Mn Thy ngi xung đi din vi anh, Cô than phin:
- Anh hai à, anh mun làm cho m ni gin anh mi vui lòng sao?
- Không tr li câu hi ca cô, Mn Thanh hi li:
Nu ngc li là em, em ngh sao đây.
- Anh nói vy là sao?
- Em và Trí Dng yêu nhau ch gì?
- úng vy! Nhng sao anh li nhc đn chuyn này.
Mn Thanh li nói tip:
Nu nhm ép em gã cho ngi khác thì liu em có đng ý không?
Giy ny, Mn Thy kêu lên:
- Không, nht đnh là em không chu ri.
Mn Thanh tr li vn đ:
- Vy thì ti sao em không th thông cm cho anh ch!
Mn Thy vì thng m nên nói ba mà không cn suy ngh:
- Em khác, anh khác.
- Khác  ch nào? Em nói ra đi Thy!
Khó khn lm Mn Thy mi nói đc:
- Anh Hai à, anh là trai là tr ct ca gia đình mà.
Em nói nh vy cng đúng thôi. Nhng mà em cng hiu Mng Thúy là
ngi nh th nào mà.
- Con nhà giàu thì vy thôi.
- Vy còn em?
Mn Thy chu môi:
- Em thì khác à nha! Anh không đc lôi em vào cuc đâu.
www.vuilen.com
126
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
Nhìn em gái, Mn Thanh nh van ln:
- Em phi giúp anh Mn Thy !
- Nhng em li lo cho sc khe ca m hn.
- ng lên Mn Thanh cn nhn:
Nói vi em cng nh không mà thôi.
Thy anh bun, Mn Thy vón cng đâu có mun. Nên cô li nm tay anh
kéo ngi xung:
- Em giúp anh đc gì đây. Nu nh Mng Thúy chng có đim khuyt nào
đ em nhìn sáng mt, Mn Thanh nói nhanh:
- Có đó Thy!
- im nào?
- Cô y đã có ngi yêu. Và anh và cô y có tha thun vi nhau.
- Bng cách nào?
- óng kch trc hai gia đình.
Ri làm sao thanh minh.
Ti anh c hn ln lt mãi đn khi nào hai bên nn chí thì thôi.
Ci hì hì, Mn Thy lc đu phn kháng:
- iên quá, hai ngi tht s điên cà.
- Sao em nói vy?
- n lúc đó, hai ngi đã chng gy đi ri liu có con ma nào chu nhìn không.
- uaa tay gãi đu, Mn Thanh v l:
- À há, vy mà anh không ngh ti. Liu Thiu Vy có chu ch anh không?
- Ngc mi ch anh.
Li ri vào tình hung lo lng, Mn Thanh ôm đu th dài:
- Làm sao đây h?
www.vuilen.com
127
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
Mn Thy li hi:
- Anh nói là Mng Thúy cng đã có ngi yêu ri ?
- úng vy. Cô ta cng đâu có tha thit gì vi anh.
- an xen hai tay vào nhau Mn Thy ra chiu suy ngh:
- Nh vy là kh cho anh ri. Bit làm sao đây?
Nhìn em khn cu, Mn Thanh than th:
Coi nh anh nn n èm đó. Em hãy tìm cách giúp anh nghe Mn Thy.
Mn Thy gt đu ha hn. Nhng cô cng ra điu kin:
Nhng anh cng phi ha vi em mt. Nhìn em, Mn Thanh Bt rut gt
đu:
-c, anh ha, em hãy nói đi!
Anh không đc làm cho m gin na.
Mn Thanh th dài:
- Anh cng rt yêu kính m mà em.
Mn Thy đng lên:
- Vy thôi, anh ng đi. Em v phòng đây.
Mn Thy đi ri. Mn Thanh không tài nào ng đc. Anh vn lo cho ngày
mai
º
º º
Mng Thúy rích mt hi thuc dài. Mt đm đm nhìn ngi yêu là Vit
Cng.
- Anh đi tht sao?
Anh đã quyt đnh ri, không có gì thay đi đâu.
- Vy còn em thì sao?
www.vuilen.com
128
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
Nhng mày, Vit Cng nói nh khuyên nh:
- Em có th đi anh mà.
Bt ci, Mng Thúy lc đu:
- Ch có th thôi sao anh? Cng à, anh đng đ em nghi ng rng anh mun
b ri em.
Chm qua, nm ly tay cô, Vit Cng lc mnh.
- Sao cô th nói nh vy h Thúy.
- Em linh cm nh vy.
- ng nghi ng anh mà Mng Thúy!
Mng Thúy buc anh:
- Nu không mun em nghi ng tlù anh đng đi na.
Vit Cng thuyt phc:
- Anh ch đi trong mt tháng thôi mà em.
Trong vòng mt tháng đó có bit bao nhiêu là thay đi h anh?
Vit Cng nhn mày, anh t ra khó x.
Nói qua nói li, rt cuc em chng h tin anh.
- Mun em tin thì xin anh hãy  li. Ni này đâu thiu đt đ anh vng võ.
Vòng tay qua vai cô, tng cô n hôn, anh âu ym nói:
- Tht ra anh cng không mun xa em đâu. Nhng m anh đin nhn anh
phi qua bên y gp. Em hãy thông cm cho anh.
Mng Thúy ci bun:
- Nói sao thì anh cng phl đi. Vy thì em phi ch anh thôi ch bit làm sao
hn.
Vit Cng d dành:
- Em ngoan lm! Khi v anh s có quà cho em.
www.vuilen.com
129
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
Dìu cô đng lên, Vit Cng hôn lên má cô:
- Mình v thôi em!
Dù không mun, Mng Thúy cng phi ngoan ngoãn đng lên:
- Vâng! Em mun đi đo vi anh mt lúc.
- ây là li đ ngh bình thng không th t chi! Vit Cng đành chìu
cô đi do. Bng cô chao đáo, mt ti sm cô bám cht vào ngi Vit Cng,
anh lo lng:
- Em sao vy Thúy?
- Em chóng mt ghê lm. Dìu cô li gh đá gn đó Vit Cng bo:
- Em ngi xung đây cho khe.
Mng Thúy ôm bng:
- Em cám thy bun nôn quá anh !
- Chc là em cm gió ri. Thôi đ anh đa em v nhé!
Thy khó chu trong ngi Mng Thúy.
- Vâng!
Ri cô gng đng lên, Vit Cng ôm gn cô vào vòng tay:
- Em cn thn nhé! Hay là anh đa em đi khám bnh.
Lc đu t chi, Mng Thúy t chi:
- ng anh em ch mun v nhà thôi.
Vit Cng nhanh nhu:
- c, anh tr li ly xe. Em cn thn đy!
Vit Cng đi ri, Mng Thúy li có cm giác ói ma. Ti sao li vy ch. Mi
lúc chiu mình vn bình thng mà.
- Chng l! Git mình cô không dám ngh na. Va lúc Vit Cng tr ti, anh
gic:
- Lên xe đi em!
www.vuilen.com
130
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
Mng Thúy gng đng lên, ngi sát bên anh mà cô liên tng nh nghìn trùng xa
cách.
- ng đi anh. Em s lm!
Ln này anh đi, có th là vnh vin em s mt anh. Nhng cô không th tht nên
li.
Thy cô c mãi im lng, Vit Cng lo lng:
- Em không sao ch Thúy?
Mng Thúy chng hiu sao li hi:
- Anh lo cho em nh vy à anh?
- Sao em li hi vy.
Vì em linh cm chuyn này anh đi có th em s mt anh đy!
Ri cô khóc sc mc trên vai anh:
- Vit Cng, anh có th đng đi đc không?
- Kìa Mng Thúy, em đng nh vy đc không? Bng Mng Thúy hét lên:
- Nu anh b ri em đi này kip này em s hn anh sut đi, anh rõ cha?
Dng xe li, Vit Cng quay ra phía sau.
Anh tht s ngc nhiên v thái đ ca cô:
- Hãy bình tnh đi Mng Thúy. Anh có nói là s b ri em đâu ch.
Mng Thúy li st mt.
- i con gái em đã trao anh ri. Em nh không còn gì na c. Vit Cng, anh
đng b em mà đi nghe anh.
Bit cô đang xúc đng tt đ, Vit Cng làm ra v hi hn, anh dùng k hoãn
binh:
- c ri, em hãy bình tnh li đi. Chuyn y xem nh anh cha tng nói vi em
đc không?
Anh nói tht, anh không gt em đó ch!
D ngt cô, Vit Cng gt đu:
www.vuilen.com
131
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
- Em phi tin anh ch!
Ngi li lên xe anh, Mng Thúy li gic:
- Em mun v nhà, anh đa em v đi!
Ch ch mong có th, Vit Cng m máy cho xe vt nhanh, đ khi phi gp
phin phc na
Hôm sau, thy chng chu đng đc na Mng Thúy quyt đnh đi khám bnh.
Cô gi đin cho Vit Cng:
- Cho tôi gp Vit Cng!
- Ch là ai vy?
- Tôi là bn ca anh y.
- Xin li, tôi có th giúp gì đc cho ch vì anh Cng đã lên máy bay lúc sáng
sm ri.
Nh sét đánh ngang mày, Mng Thúy sp đ hoàn toàn. Anh đã di gt mình. Vy
là anh đã ra đi. Vit Cng tôi hn anh lm anh có bit không?
Cn bun nôn li kéo đn Mng Thúy nh chng còn chu đng đc na. Cô ngã
quy xung ging:
- Tri i!
Thy con vt vã bà Mng Lan lo lng:
- Con làm sao vy Thúy?
- Cô gng dy, đáp li bà:
- Con không sao, con ch thy chóng mt thôi.
Bà Lan lo lng:
-  m gi bác s đn khám bnh cho con.
Lc đu, Mng Thúy t chi:
- c ri m, con s đn nh nh bn khám cho k hn.
Bà gic:
- Vy thì sa son, m bo tài x đa con đi.
www.vuilen.com
132
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
- Thôi, con đi mt mình đc ri mà m!
Bà Lan phn đi:
- Con yu lm đ m nh tài x ca ba con mà.
- ành phi chu thôi, vì Mng Thúy không mun tranh cãi vi m mình
Lát sau, Mng Thúy cng đn đc phòng mnh ca bác s Kim Loan.
ang khám, Kim Loan bng nha mày:
-Vy sao đc ch?
Ngng đu lên, Mng Thúy hi bn:
- Có gì không?
- Ta…ta thy…
S ngp ngng ca bn làm cho Mng Thúy có cm giác nh mình sp xy
ra bin c trm trng lm:
- Mi nói tht ta nghe đi mà Loan. Chng có gì phi giu gim c.
Tn ngn nhìn bn, Kim Loan cht hi:
- Mi thy bun nôn và khó n ung phi không?
Gt mnh đu, Mng Thúy bo:
- úng đy! Chng hiu ta b bnh gì k. t dng c khám xung bàn, Kim
Loan nhìn vào mt bn, cô nh c ý dò xét:
-
Mi và Vit Cng quan h trong sáng ch!
- Sao mi hi vy?
- Thì mi c tr li ta đi!
Không th giu bn, Mng Thúy thành tht nói:
- êm sinh nht y mình đã trao anh c cuc đi ri.
Th đài, Kim Loan lc đu:
- Và đn bây gi còn đ li giu n đó.
www.vuilen.com
133
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
- Mi nói vy là sao?
- Mt bào thai đang hình thành trong bng ca mi.
Mng Thúy sng s:
- Mi va nói gì? Ta, ta đã có thai?
- úng vy!
Mng Thúy bàng hoàng:
- Làm sao nh vy đc. Ta, ta không th.
Kim Loan bit bn mình đã lê li lon nên vi khuyên:
Hãy bình tnh Mng Thúy. Ta đu lên vai bn, cô khóc ròng:
Mình không ng Vit Cng là mt tên la đo tình cm.
Kim Loan khuyên bn:
- Mi hãy liên lc vi anh ta xem sao? Ta ngh anh y s không b mt mi đâu.
Ngi pht xung ging Mng Thúy ôm đu:
- Anh y đi ri!
- i mà đi đâu?
Ra nc ngoài.
Kim Loan kêu lên:
- Ôi, vy ri tính sao?
Mng Thúy cay cú nói:
- Mi có cách gì giúp ta không?
Lc đu t chi Kim Loan phân tích:
- Làm vy tôi cht đi Mng Thúy . Nó đâu có ti!
Phi, mi nói đúng, nó không có ti.
Mng Thúy đi nhanh ra khi phòng khám, đu óc quay cung, cô đi nh xiêu xo
nghit ngã
www.vuilen.com
134
Tác gi: Ngc Trân ÂM THANH LNG L
º
º º
Ngi làm mang tlle n t phòng ca Mng Thúy bc ra. Bà Mng
Lan ngc nhiên:
- Sao há? Nó vn không n à?
- D, cô y n vào thì ma ra ngay thôi!
Bà Lan l v lo lng:
- Vy mà ti sao nó chng chu đi khám bác s ch. Con này tht là l.
Ri bà quay qua ngi giúp vic:
-
Thôi đc ri, mang xung bp đi!
Ri bà bm s đin thoi.
- Alô! Cho tôi gp bác s Thành!
- Tôi đây!
- Vy h? Tô là bà Mng Lan đây, xin bác s hãy đn ngay nhé!
- Nhà có ngi bnh sao?
- úng vy, con gái tôi t nhiên n gì cng ói c.
- c, tôi s đn ngay.
Bà vào phòng con gái, Mng Thúy đu tóc rã ri, trông tht thám:
- Con sao ri Thúy?
- M đng lo, con không sao đâu mà.
- H, th này mà còn bo là không sao đc à?
Bác s Thành đn. Mng Thúy hong ht kêu lên:
- Ôi! Sao m li gi bác s. Con đâu có bnh gì?
Bác s Thành nhìn Mng Thúy ông lên ting:
www.vuilen.com
135

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét